Nguyễn Xuân Phúc » Chính trị » Tai nạn giao thông báo động và Lời khẩn cầu từ Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

(Chính trị) - Mỗi ngày ở Việt Nam có trung bình 24 người ra khỏi nhà vào buổi sáng nhưng không bao giờ trở về được nữa, và khoảng 60 người ra khỏi nhà lành lặn nhưng về với thương tật đầy mình, thậm chí tàn phế suốt đời. Và chắc chắn không có nhiều kẻ điên rồ muốn tham gia những “chuyến đi” như đánh cược mạng sống ấy nữa. Nhưng chúng ta đâu có lựa chọn!? Vẫn phải tham gia giao thông, vẫn phải sống chung với hoang mang lo sợ án tử treo lơ lửng mỗi khi ra đường. Và nếu may mắn không có tên trong những con số thống kê lạnh lùng kia, ta lặng người hay rùng mình một cái rồi lại lao ra đường hòa vào dòng chảy giao thông như thường. Thực tế của giao thông Việt Nam đang là cái vòng tròn loanh quanh luẩn quẩn. Vậy, chúng ta còn muốn chôn chân trong thất bại tới bao giờ nữa???. 

Đau xót làm sao khi chỉ trong 4 ngày nghỉ Tết Dương lịch mà có tới 110 người thiệt mạng vì tai nạn giao thông. Rồi liên tiếp những vụ tai nạn kinh hoàng trước tại Quảng Nam một xe rước dâu chở 17 người đâm vào xe container làm 13 người chết; hay tại QL 13 huyện Chơn Thành, tỉnh bình Phước, lật xe chở xăng dầu làm 6 người chết cùng hàng chục ngôi nhà bị thiêu rụi; rồi cuối tuần trước còn khủng khiếp hơn khi một container điên tông trực tiếp vào mấy chục chiếc xe máy dừng đèn đỏ tại ngã tư Bình Nhựt (Long An) làm 4 người chết, 18 người bị thương… Tất cả đã không còn là hồi chuông cảnh tỉnh gióng lên đột ngột như sét đánh giữa trời quang nữa rồi mà nó là những nhát cứa lên vết thương chưa lành miệng vẫn còn đang rỉ máu và nhiễm trùng đã năm qua tháng lại. Mười năm qua, Việt Nam ước tính có 120 000 người tử vong vì tai nạn giao thông, còn cao hơn cả thương vong trong thảm họa kép động đất – sóng thần ở Nhật Bản, tương đương 40 vụ rơi máy bay thảm khốc mỗi năm.

Đau đớn hơn khi thực tế có bao nhiêu vụ tai nạn, thiệt hại vật chất và tính mạng bao nhiêu ta đếm được nhưng chẳng có thước nào, máy nào đo nỗi cái gọi là nỗi đau mà những vụ tại nạn kia đã hằn lại trong gia đình, người thân nạn nhân của nó. Bao nhiêu đứa trẻ bỗng mồ côi cha mẹ; bao nhiêu người mất vợ, mất chồng; bao nhiêu gia đình tan nát; bao con người sống lay lắt sau cú sốc trước cái chết đột ngột của người thân… Đã là không đếm được thì một mạng người mất đi cũng là thất bại của xã hội, của ngành giao thông và của cả mỗi chúng ta!!!.

Vậy, phải làm sao?

Trước con số khổng lồ mỗi năm Việt Nam có đến 15.000 người chết vì TNGT, mà nhiều người cho rằng còn hơn cả chiến tranh, khiến việc ra đường của người dân trở thành nỗi ám ảnh.

Trước con số khổng lồ mỗi năm Việt Nam có đến 12.000 người chết vì TNGT, mà nhiều người cho rằng còn hơn cả chiến tranh, khiến việc ra đường của người dân trở thành nỗi ám ảnh.

Đường lối không phải chưa có, vẫn là 3 yếu tố chính: con người, cơ sở hạ tầng và khâu quản lý. Tuy nhiên đến nay, chúng ta chưa ghi nhận được sự chuyển biến đáng kể. Bằng chứng đường sá vẫn xuống cấp, kém chất lượng, vẫn ăn gian vật liệu, khâu thi công, cảnh sát giao thông vẫn cắm chốt đều, nhưng tài xế vẫn phóng nhanh, vượt ẩu, sát hạch giấy phép lái xe quá dễ dàng, kiểm định làm qua loa… Nhưng cơ sở hạ tầng cần thời gian, quản lí sai phạm cũng không phải ngay lập tức mà trơn tru được, chỉ có ý thức con người là cấp bách lắm rồi và làm lúc nào cũng là cần thiết.

Tạo hóa ban cho con người đôi chân để di chuyển nhưng cũng ban cho bộ óc để phát minh ra cả ngàn thứ phương tiện đi lại và chuyên chở. Hệ thống giao thông hiện đại ngày nay tất thảy cũng là do bàn tay con người khởi tạo mà nên. Khối óc con người đã phát minh ra hệ thống giao thông thì một đòi hỏi thiết yếu đặt ra là khối óc ấy cũng phải có ý thức để sử dụng hiệu quả và an toàn hệ thống này. Đi lại trên con đường văn minh hiện đại mà lại điều khiển phương tiện bằng bản năng một cách thiếu văn hóa và tư tưởng ích kỷ trục lợi cá nhân thì chỉ có hại mình hại người mà thôi. Thật đáng báo động khi thống kê cho thấy có tới hơn 70% các vụ tai nạn là do ý thức kém của người tham gia giao thông.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: “Hãy vì niềm thương xót những người đã mất mà hành động cho sự an toàn của những người đang sống. Vì sự phát triển chung của đất nước, vì tương lai của con em chúng ta, vì mạng sống của mỗi cá nhân, các cơ quan, tổ chức, các doanh nghiệp ở trung ương và địa phương cùng đồng chí, đồng bào hãy làm những gì có thể để giao thông ở nước ta ngày càng văn minh hơn, an toàn hơn. Hãy sống có ý thức, trách nhiệm với bản thân, gia đình để những tai nạn thương tâm không bao giờ còn xảy ra"

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: “Hãy vì niềm thương xót những người đã mất mà hành động cho sự an toàn của những người đang sống. Hãy sống có ý thức, trách nhiệm với bản thân, gia đình để những tai nạn thương tâm không bao giờ còn xảy ra”

Đáng nói là cứ sau mỗi vụ tai nạn giao thông, ai cũng lo lắng cho sự an toàn của chính mình. Thế nhưng kiểu tham gia giao thông đầu trần không đội mũ bảo hiểm; chạy xe ngược chiều; xe cộ, người đi bộ mạnh ai nấy băng ngang qua đường sắt và không theo một quy tắc nào; có rượu bia vẫn phóng xe ào ào, tham gia giao thông chẳng ai nhường ai….. cứ nhan nhản xuất hiện. Điều đó cho thấy, chính bản thân chúng ta cũng chưa hề xem trọng tính mạng của mình, chứ chưa nói đến ý thức bảo toàn tính mạng cho người khác. Tất nhiên, không phải tất cả đều kém ý thức nhưng chỉ với một bộ phận không nhỏ những tài xế ô tô, xe tải …lái xe cẩu thả, chạy xe với tốc độ “bàn thờ”; những người lái xe gắn máy chạy băng cắt, bất chấp quy định cũng đã khiến cho tình hình giao thông thêm rối ren, đe dọa mạng sống của không ít người trong cộng đồng.

Ngạn ngữ có câu: “Bạn không thể điều khiển những gì xảy đến với mình nhưng bạn có thể điều khiển thái độ đối với những gì xảy ra với mình, và như vậy bạn sẽ chi phối sự ngẫu nhiên hơn là để nó chi phối bạn”. Hay “Đến bến còn chìm”, đại ý rằng, sống phải thận trọng vì rủi ro có thể đến với chúng ta bất kỳ lúc nào và đừng bao giờ chủ quan khinh suất. Vâng, “đến bến còn chìm” huống hồ trong một môi trường giao thông động, phức tạp như nước ta hiện nay thì chỉ cần tích tắc lơ là, thiếu cảnh giác, xem thường luật pháp, thiếu ý thức giữ gìn trật tự an toàn giao thông…thì chắc chắn tai nạn sẽ xảy ra. Vì vậy, nhận thức đúng sẽ dẫn đến ý thức và hành động đúng. Rủi ro là không thể nói trước nhưng chủ động để hạn chế hậu quả, phòng ngừa những hệ lụy xấu, những tai nạn giao thông đáng tiếc là điều mà ai cũng có thể làm được.

Hãy vì niềm thương xót những người đã mất mà hành động cho sự an toàn của những người đang sống. Vì sự phát triển chung của đất nước, vì tương lai của con em chúng ta, vì mạng sống của mỗi cá nhân, các cơ quan, tổ chức, các doanh nghiệp ở trung ương và địa phương cùng đồng chí, đồng bào hãy làm những gì có thể để giao thông ở nước ta ngày càng văn minh hơn, an toàn hơn. Hãy sống có ý thức, trách nhiệm với bản thân, gia đình để những tai nạn thương tâm không bao giờ còn xảy ra” - là thông điệp, cũng là lời khẩn cầu mà Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc muốn nhắn gửi tới tất cả hãy hành động ngay bởi như câu hỏi chua xót và đầy ám ảnh của nhà báo Quản Hồng Đức: “Mỗi ngày Việt Nam có hơn 30 người đột ngột và vĩnh viễn từ bỏ cuộc sống trong khi đi lại trên đường. Và tử thần sẽ gọi tên ai trong số chúng ta“.

Văn Dân

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên: