Nguyễn Xuân Phúc » An Ninh - Quốc Phòng » Robot chiến trường Nga tụt hậu hàng chục năm so với Mỹ?

(An Ninh - Quốc Phòng) - Đối với công nghệ robot chiến trường, ngoài thiết kế về nền tảng khung gầm thì yếu tố quan trọng nhất chính là hệ thống điều khiển.
Mới đây Viện nghiên cứu Trung ương 3 của Bộ Quốc phòng Nga đã đưa ra những đánh giá tiêu cực về robot chiến trường – xe tăng tự hành Uran-9.

Trong đó quan trọng nhất gồm có những chỉ trích Uran-9 là một dự án vội vàng, khung gầm yếu, thấp, không phù hợp, hay hỏng vặt, hệ thống điện tử dễ bị chế áp.

Điều mà robot Uran-9 gây thất vọng nhất chính là cự ly điều khiển quá ngắn, không quá 500 m trong điều kiện địa hình trống trải, nếu có vật cản thì gần như chắc chắn bị mất tín hiệu điều khiển, thậm chí còn gây cản trở quá trình chiến đấu của quân ta.

Robot chien truong Nga tut hau hang chuc nam so voi My?

Robot chiến trường Uran-9 của Nga

Thử so với Mỹ, đầu tiên xét về công nghệ điều khiển, một trung sĩ Mỹ ngồi tận lãnh thổ Hoa Kỳ vẫn có thể kiểm soát máy bay hoạt động tận Afghanistan ngay trong thời gian thực, không có độ trễ và thu nhận cũng như xử lý tình huống chiến trường với độ chính xác cực cao.

Các máy bay không người lái của Mỹ hoạt động tin cậy trên bầu trời tới hàng chục giờ liên tục, tần suất cất cánh cực kỳ cao, hầu như không phát sinh lỗi kỹ thuật trong khi phương tiện hàng không có độ phức tạp gấp nhiều lần so với phương tiện mặt đất.

Robot chien truong Nga tut hau hang chuc nam so voi My?

Máy bay không người lái MQ-9 Reaper của Mỹ

Đây là xét trường hợp hoạt động riêng lẻ, còn nếu gặp nhau trên một chiến trường thì chỉ có khả năng Uran-9 bị Reaper phát hiện và tiêu diệt từ rất xa bằng tên lửa Hellfire chứ không có chiều ngược lại, việc yểm trợ hỏa lực, tiêu diệt sinh lực địch dĩ nhiên UAV bay trên cao có ưu thế hơn rất nhiều.

Nga cũng biết rõ khuyết điểm của mình về máy bay không người lái cho nên họ đã chọn “thị trường ngách” là xe tăng không người lái hòng mong thu hẹp khoảng cách về robot chiến trường so với Mỹ, tuy nhiên thực tế cho thấy họ đang thất bại. Sau màn thể hiện trên chiến trường Syria, phía Nga rất kì vọng vào robot Uran-9 như một loại vũ khí đối trọng với vũ khí robot của quân đội Mỹ, tuy nhiên thực tế không phải như vậy

Robot Uran-9 bị chính Nga nhận xét là ‘nỗi thất vọng’

Robot tự hành Uran-9 được Nga triển khai lần đầu tiên trên chiến trường Syria, nó được kỳ vọng sẽ mở ra phương thức tác chiến mới của Quân đội Nga và xóa nhòa trình độ sử dụng phương tiện không người lái khi so sánh với các phi đội UAV tấn công của Mỹ.

Sau một thời gian cho thực chiến, robot Uran-9 đã nhận được nhiều lời tán dương “có cánh” ví dụ như giúp giảm thiểu thương vong cho binh sĩ, cực kỳ tin cậy và hiệu quả, sẽ sớm đưa vào sản xuất hàng loạt…

Tuy nhiên, mới đây Viện nghiên cứu Trung ương 3 của Bộ Quốc phòng Nga đã công bố tài liệu về tình hình ứng dụng và phát triển robot quân sự trong Quân đội Nga và cho một kết quả trái ngược hoàn toàn.

Tài liệu của Viện nghiên cứu Trung ương 3 đã đánh giá về quá trình hoạt động của robot Uran-9 ở Syria cũng như trình bày các mẫu robot mới đang được phát triển.

Đáng chú ý là hiệu suất hoạt động của robot Uran-9 tại thực địa bị đánh giá là kém và không thể thay thế vai trò của người lính trên chiến trường, làm tăng chi phí, cồng kềnh và không làm thay đổi năng lực tác chiến của một đơn vị bộ binh cơ giới có trang bị nó.

Tại Syria khoảng cách trung bình mà trạm điều khiển có thể kiểm soát robot chỉ là 300 – 500 m trong hoàn cảnh địa hình trống trải không có nhà cao tầng, tuy nhiên vẫn xảy ra 17 trường hợp mất tín hiệu ngắn trong 1 phút và hai trường hợp mất tín hiệu dài trong gần 1 giờ 30 phút.

Khung gầm của robot Uran-9 cũng có màn thể hiện rất kém, hay bị hỏng vặt và không vượt qua được các chướng ngại vật đơn giản.

Về hỏa lực, pháo 2A72 cỡ 30 mm hoạt động không đảm bảo khi có tới 6 lần kẹt đạn, tên lửa chống tăng bắn không đúng lúc (chậm hoặc sớm, 8 trường hợp), kính ngắm ảnh nhiệt hỏng 2 lần.

Nguy hiểm hơn, robot chỉ có thể bắn khi đứng yên vì vũ khí và khí tài quang học không có hệ thống ổn định. Hệ thống ngắm bắn tích hợp cho Uran-9 tỏ ra rất kém, tầm xác định mục tiêu chỉ là 2 km trong điều kiện lý tưởng, không có khả năng phát hiện khí tài trinh sát của địch, độ phân giải của màn hình hiển thị quá thấp.

Tài liệu trên kết luận rằng các loại robot tự hành hiện tại của Nga chưa thể tham gia phối hợp hiệp đồng tác chiến quân binh chủng, lý do là bởi robot bị hạn chế khả năng nhận thức tình huống chiến thuật của người điều khiển, dẫn tới không theo kịp đội hình tác chiến.

Robot chiến trường Uran-9 của Quân đội Nga

Robot chiến trường Uran-9 của Quân đội Nga

Các chuyên gia khuyến cáo rằng chỉ nên sử dụng robot như Uran-9 để tấn công mục tiêu cố định bao gồm hỏa điểm, công sự kiên cố và phòng thủ vị trí cố định.

Ngoài ra chỉ nên triển khai Uran-9 khi có sự hiện diện của các đơn trang bị tên lửa chống tăng, công binh, để tránh trường hợp robot bị vô hiệu hóa do mất tín hiệu hoặc trạm chỉ huy bị phá hủy, dẫn tới đơn vị mất khả năng hoàn thành nhiệm vụ. Như vậy là quá cồng kềnh thậm chí còn cản trở đội hình tiến quân.

(Tổng hợp)

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về [email protected]
Thích và chia sẻ bài này trên: